Viết cho 20/11

Sunday, 15th November 2009







CẢM TÁC 1



Tôi về trường lẻ chiều nay

Nắng chang chang nắng bao tay,bịt bùng.

Con đường hun hút gió tung

Chiếc xe đạp cũ rung rung tiến về.


Phía trước ngào ngạt hương quê

Bên kia là cả bờ đê hẹn hò.

Tôi đang lái những chuyến đò

Chở bao khách nhỏ ửng gò má hây.


Vì em tôi đến nơi đây

Mặc cho mình đã hao gầy tuổi xuân

Vẫn bên em đó mỗi tuần

Xây bao mộng ước ghép vần yêu thương.


 

CẢM TÁC 2


Em chờ tôi đứng vẫy tay

Hôm nay cô giáo đến ngày dạy đây.

Học trò má đỏ hây hây

Trông cô mảnh dẻ gầy gầy mà thương.


Sớm sớm cô rẻ màn sương

Mau mau đến lớp,đến trường cùng em.

Đến khi chạng vạng nhá nhem

Một mình một bóng tách rèm hoàng hôn.


Cô em có một tâm hồn

Trắng trong,khiêm tốn xiết khôn mặn mà.

 
NGÔI NHÀ CHUNG


Dãy tập thể có năm phòng

Đầu phòng cô Điểm,cuối phòng cô Nga.

Phía trước có một lối ra

Đằng sau lối ấy là nhà cô Lan.

Cô Huyền cách đó một gian

Cô Ý ở giữa bên giàn hoa leo.

Lũ trẻ con mải đùa reo

Xung quanh hàng xóm eo xèo đôi khi.


Cô Ý xem bộ tinh vi

Thuốc men,đau ốm cần gì có ngay.

Cô Điểm vi tính lên tay

Trẻ trung hòa nhã hăng say giúp liền.

Cô Huyền rủng rỉnh túi tiền

Ai cần cứ mượn chẳng phiền than chi.

Cô Nga"thi họa cầm kì"

Đêm ngày thơ phú hiếm khi càu nhàu.

Cô Lan dáng vẻ nhà giàu

Tính tình vui vẻ lại mau miệng mồm.


Khu tập thể rứa mà xôm

Thu băng rồi múa tối hôm hát hò.

Vì nhau chẳng có bo bo

Buồn vui san sớt toan lo nghĩ cùng.


 

NHỮNG  CHYẾN ĐÒ EM ĐƯA


Những chuyến đò em lặng lẽ đón đưa

Giữa núi rừng Trường Sơn vẫn xuôi mái đẩy

Chở đầy ước mơ,cho tuổi thơ vùng vẫy

Về bến bờ, ươm hạnh phúc ngày mai...


Dẫu một nắng hai sương vẫn miệt mài

Giáo án chung tay, dệt mùa vàng cho bản

Chẳng ngại gió ngàn tiếng em ngân vang mãi

Xóa tan đói nghèo, gieo con chữ niềm tin.


Những chuyến đò, em tôi đã sang sông

Có nhớ chăng? Công người xưa chèo chống

Giữa mênh mông, kiến thức đời lồng lộng

Và sâu thẳm bạt ngàn, biết mấy yêu thương!


Em tôi ơi!  Hỏi có còn vấn vương

Những kỉ niệm cô dầm sương, dõi bước

Để cho em hôm nay một trời mơ ước

Có thước nào đo được tấm lòng cô?


Tâm hồn sáng trong em, cô đã tỏ

Với con tim chứa chan trời nhiệt huyết

Và những đêm thao thức cùng trăng khuyết

Đếm ánh sao trời gởi giáo án đến em.


Dệt những vần thơ,chở những câu ca

Mang lời ru trong êm đềm cánh võng

Rực trong tim những khát khao cháy bỏng

Muôn nổi  nhọc nhằn mà vẫn cười vui.


Giữa núi rừng em là đóa hoa tươi

Đẹp nhất trong muôn thiên nhiên khoe sắc

Muốn sang sông cầu kiều xin hãy bắc

Để em tôi vững lái những chuyến đò!